스바냐 2 – KLB & VCB

Korean Living Bible

스바냐 2:1-15

회개할 것을 호소함

1수치를 모르는 백성아, 모여라. 다 함께 모여라.

22:2 또는 ‘명령이 시행되기 전’정해진 때가 이르기 전에, 기회가 겨처럼 날아가 버리기 전에, 여호와의 무서운 분노가 너희에게 내리기 전에, 여호와의 진노의 날이 너희에게 닥치기 전에, 너희는 다 함께 모여라.

32:3 또는 ‘여호와의 규례를 지키는’여호와의 명령에 순종하는 세상의 모든 겸손한 자들아, 너희는 여호와를 찾고 의와 겸손을 추구하라. 어쩌면 너희가 여호와께서 분노하시는 날에 형벌을 면할 수도 있을 것이다.

이스라엘 인접국들에 대한 심판

4가사가 버림을 당하고 아스글론이 황폐할 것이며 아스돗 사람이 대낮에 쫓겨나고 에그론이 뿌리째 뽑힐 것이며

5해변에 사는 그렛 사람에게 화가 있을 것이다. 블레셋 사람의 땅 가나안아, 여호와께서 너에게 심판을 선고하셨다. “내가 너를 파멸시킬 것이니 살아 남을 자가 없을 것이다.”

6해변에 있는 너희 땅은 목자의 움막과 양의 우리를 갖춘 목초지가 될 것이며

7살아 남은 유다 백성이 그 땅을 점령할 것이다. 그들이 거기서 양떼를 먹이고 아스글론 주민들의 집에서 잠을 잘 것이다. 이것은 그들의 하나님 여호와께서 그들을 돌보시고 그들을 원상태로 회복시키실 것이기 때문이다.

8전능하신 여호와께서 말씀하신다. “나는 모압과 암몬 사람들이 내 백성을 모욕하고 조소하며 오만하게 그들의 땅을 침범했다는 말을 들었다.

9그러므로 전능한 나 여호와 이스라엘의 하나님이 분명히 말한다. 모압은 소돔과 같이 되고 암몬 자손은 고모라같이 될 것이며 그 곳들은 잡초가 우거지고 소금 구덩이가 되어 영원히 황무지가 될 것이다. 그리고 살아 남은 내 백성들이 그들을 약탈하고 그 땅을 차지할 것이다.”

10이것은 그들이 교만하여 전능하신 여호와의 백성을 모욕하고 조롱한 대가로 받을 형벌이다.

11여호와께서 그들에게 두려운 존재가 되어서 세상의 모든 신들을 쓸모없게 하실 것이다. 세상의 모든 민족이 각자 자기 땅에서 여호와께 경배하리라.

12여호와께서 말씀하신다. “2:12 원문에는 ‘구스’에티오피아 사람들아, 너희도 내 칼날에 죽음을 당할 것이다.”

13여호와께서 북쪽을 향해 손을 펴셔서 앗시리아를 멸망시키고 니느웨를 황폐하게 하여 사막처럼 메마르게 하실 것이다.

14소떼와 양떼와 온갖 짐승이 그 곳에 누울 것이며 올빼미와 고슴도치가 그 기둥 꼭대기에 깃들일 것이다. 그리고 새들이 창가에서 울고 문턱이 처량할 것이며 백향목 들보가 밖으로 노출될 것이다.

15이 곳은 사람들이 안심하고 살 수 있는 즐거운 성이다. 그래서 이 곳 주민들이 “세상에는 이런 성이 없다” 고 말한다. 그러나 그 곳이 황폐하여 들짐승의 소굴이 될 것이며 지나가는 자마다 조소하고 손가락질할 것이다.

Vietnamese Contemporary Bible

Sô-phô-ni 2:1-15

Kêu Gọi Ăn Năn

1Này dân tộc không biết xấu hổ,

hãy tập họp, nhóm hội nghị.

2Tập hợp trước thời điểm,2:2 Nt sinh ra

ngày giờ chưa bay đi như trấu.

Trước khi cơn thịnh nộ dữ dội của Chúa Hằng Hữu

đổ trên các ngươi.

3Hãy tìm kiếm Chúa Hằng Hữu, hỡi những ai nhu mì

đang theo2:3 Nt làm công lý Ngài.

Hãy tìm kiếm sự công chính,

tìm kiếm đức nhu mì.

Có lẽ Chúa Hằng Hữu sẽ bảo vệ các ngươi—

trong ngày thịnh nộ của Ngài.

Trừng Phạt Phi-li-tin

4Vì Ga-xa2:4 Tên các thành phố lớn xứ Phi-li-tin sẽ bị bỏ hoang, Ách-ca-lôn2:4 Tên các thành phố lớn xứ Phi-li-tin điêu tàn,

người Ách-đốt2:4 Tên các thành phố lớn xứ Phi-li-tin sẽ bị trục xuất giữa trưa

và Éc-rôn2:4 Tên các thành phố lớn xứ Phi-li-tin bị nhổ tận gốc.

5Khốn cho dân cư miền duyên hải,

khốn cho dân tộc Kê-rết!2:5 Nt cherethi

Hỡi Ca-na-an là đất của người Phi-li-tin,

Chúa đang lên án ngươi!

Chúa Hằng Hữu sẽ tiêu diệt ngươi

đến nỗi không còn lại một ai cả.

6Miền duyên hải sẽ thành ra đồng cỏ,

nơi mục tử chăn nuôi gia súc

sẽ làm chuồng cho bầy chiên.

7Miền duyên hải ấy dành cho dân còn lại của đại tộc Giu-đa,

họ sẽ chăn nuôi gia súc tại đó.

Họ sẽ nằm ngủ ban đêm

trong các ngôi nhà ở Ách-ca-lôn.

Vì Chúa Hằng Hữu, Đức Chúa Trời của họ,

sẽ thăm viếng họ và đem dân lưu đày về nước.

Trừng Phạt Mô-áp và Am-môn

8Chúa Hằng Hữu Vạn Quân, Đức Chúa Trời của Ít-ra-ên phán:

“Ta đã nghe lời chửi rủa của Mô-áp

và tiếng nguyền rủa của Am-môn,

chúng chửi mắng dân Ta

và khoe khoang về biên cương nới rộng.

9Vì thế, thật như Ta hằng sống,

Mô-áp sẽ giống như Sô-đôm,

người Am-môn sẽ giống như người Gô-mô-rơ.

Đất của chúng sẽ biến thành nơi đầy gai gốc,

có nhiều hầm muối và mãi mãi điêu tàn.

Những người sống sót của dân Ta sẽ phá hoại chúng;

dân còn lại sẽ được đất nước chúng làm sản nghiệp.”

10Chúng sẽ bị báo ứng vì tội kiêu ngạo

và vì chúng đã rủa sả dân Ta,

tự tôn tự đại đối với dân của Chúa Hằng Hữu Vạn Quân.

11Chúng sẽ khiếp sợ Chúa Hằng Hữu,

vì Ngài sẽ tiêu diệt tất cả thần trên đất.

Mọi dân sống trong khắp thế giới2:11 Nt của các nước sẽ thờ lạy Chúa Hằng Hữu

tại chỗ mình ở.

Trừng Phạt Ê-thi-ô-pi và A-sy-ri

12Chúa Hằng Hữu phán:

“Chính ngươi, Ê-thi-ô-pi, sẽ bị gươm Ta đâm suốt.”

13Chúa Hằng Hữu sẽ vươn tay đánh về phương bắc,2:13 Có bản ghi: phương Nam

tiêu diệt A-sy-ri và tàn phá Ni-ni-ve,

nó sẽ điêu tàn, khô cằn như sa mạc.

14Các bầy gia súc và thú rừng trong đất nước

sẽ nằm nghỉ giữa thành quách lâu đài.

Bồ nông và con vạc làm tổ trên đầu

các cây cột trong cung điện.

Tiếng chim hót vang qua cửa sổ, cảnh đổ nát trải ra nơi ngạch cửa,

vì cột kèo chạm trỗ bằng gỗ tuyết tùng

đã bị Chúa phơi trần.

15Thành phố này đã từng sống điềm nhiên và tự nhủ:

“Ta đây, ngoài ta không còn ai cả!”

Thế mà bây giờ chỉ còn cảnh điêu tàn hoang phế,

làm chỗ cho thú rừng nằm nghỉ.

Ai đi ngang qua đều khoa tay, nhạo cười.