New International Version

Lamentations 4:1-22

This chapter is an acrostic poem, the verses of which begin with the successive letters of the Hebrew alphabet. 1How the gold has lost its luster,

the fine gold become dull!

The sacred gems are scattered

at every street corner.

2How the precious children of Zion,

once worth their weight in gold,

are now considered as pots of clay,

the work of a potter’s hands!

3Even jackals offer their breasts

to nurse their young,

but my people have become heartless

like ostriches in the desert.

4Because of thirst the infant’s tongue

sticks to the roof of its mouth;

the children beg for bread,

but no one gives it to them.

5Those who once ate delicacies

are destitute in the streets.

Those brought up in royal purple

now lie on ash heaps.

6The punishment of my people

is greater than that of Sodom,

which was overthrown in a moment

without a hand turned to help her.

7Their princes were brighter than snow

and whiter than milk,

their bodies more ruddy than rubies,

their appearance like lapis lazuli.

8But now they are blacker than soot;

they are not recognized in the streets.

Their skin has shriveled on their bones;

it has become as dry as a stick.

9Those killed by the sword are better off

than those who die of famine;

racked with hunger, they waste away

for lack of food from the field.

10With their own hands compassionate women

have cooked their own children,

who became their food

when my people were destroyed.

11The Lord has given full vent to his wrath;

he has poured out his fierce anger.

He kindled a fire in Zion

that consumed her foundations.

12The kings of the earth did not believe,

nor did any of the peoples of the world,

that enemies and foes could enter

the gates of Jerusalem.

13But it happened because of the sins of her prophets

and the iniquities of her priests,

who shed within her

the blood of the righteous.

14Now they grope through the streets

as if they were blind.

They are so defiled with blood

that no one dares to touch their garments.

15“Go away! You are unclean!” people cry to them.

“Away! Away! Don’t touch us!”

When they flee and wander about,

people among the nations say,

“They can stay here no longer.”

16The Lord himself has scattered them;

he no longer watches over them.

The priests are shown no honor,

the elders no favor.

17Moreover, our eyes failed,

looking in vain for help;

from our towers we watched

for a nation that could not save us.

18People stalked us at every step,

so we could not walk in our streets.

Our end was near, our days were numbered,

for our end had come.

19Our pursuers were swifter

than eagles in the sky;

they chased us over the mountains

and lay in wait for us in the desert.

20The Lord’s anointed, our very life breath,

was caught in their traps.

We thought that under his shadow

we would live among the nations.

21Rejoice and be glad, Daughter Edom,

you who live in the land of Uz.

But to you also the cup will be passed;

you will be drunk and stripped naked.

22Your punishment will end, Daughter Zion;

he will not prolong your exile.

But he will punish your sin, Daughter Edom,

and expose your wickedness.

Vietnamese Contemporary Bible

Ai Ca 4:1-22

Những Ngày Cuối Cùng của Giê-ru-sa-lem

1Vàng đã mất vẻ sáng!

Ngay cả vàng ròng cũng đã biến chất.

Đá trong nơi thánh

bị đổ ra mặt đường phố!

2Trai tráng ưu tú của Giê-ru-sa-lem ngày trước

được quý như vàng ròng,

nay bị xem như những bình gốm

do người thợ gốm tầm thường tạo nên.

3Chó rừng còn biết cho con bú,

nhưng Ít-ra-ên dân tôi thì không.

Chúng không thèm nghe tiếng con kêu khóc,

như đà điểu trong hoang mạc.

4Lưỡi khô nẻ của trẻ thơ

dính chặt vào vòm họng vì quá khát.

Trẻ nhỏ khóc đòi ăn,

nhưng không kiếm đâu ra một mẩu bánh.

5Những người từng ăn cao lương mỹ vị,

nay đi ăn xin trong đường phố cầu mong một chút thực phẩm để cầm hơi.

Những người từng sống trên nhung lụa,

nay đào xới các đống rác tìm thức ăn.

6Tội lỗi của dân tôi

lớn hơn tội lỗi của Sô-đôm,

nơi bị sụp đổ trong khoảnh khắc

không một bàn tay giúp đỡ.

7Các lãnh đạo4:7 Nt các người Na-xi-rê xưa kia sức khỏe dồi dào—

sáng hơn tuyết, trắng hơn sữa.

Mặt họ hồng hào như ngọc đỏ,

rạng ngời như bích ngọc.

8Nhưng nay mặt họ đen như than.

Không ai nhận ra họ trên đường phố.

Họ chỉ còn da bọc xương;

như củi khô và cứng.

9Những người tử trận còn đỡ khổ hơn

những người bị chết vì đói.

10Những phụ nữ có tấm lòng dịu dàng

lại nấu chính con của mình.

Họ ăn con mình

để được sống sót trong ngày điêu linh.

11Nhưng bây giờ, cơn thịnh nộ của Chúa Hằng Hữu đã nguôi ngoai.

Cơn giận dữ dội của Ngài đã được trút đổ.

Ngọn lửa Ngài nhóm lên tại Giê-ru-sa-lem

đã đốt cháy kinh thành tận nền móng.

12Không một vua nào trên đất—

không một người trên thế gian—

có thể tin rằng kẻ thù

lại tiến qua các cổng thành Giê-ru-sa-lem.

13Điều ấy xảy ra vì tội lỗi của các tiên tri

và tội ác các thầy tế lễ,

là những người làm ô uế thành

bởi sự đổ máu của người vô tội.

14Họ quờ quạng như người mù

đi qua các đường phố,

áo quần họ bê bét máu người,

đến nỗi không ai dám đụng đến.

15Người ta hét lên khi thấy họ: “Tránh xa ra!

Đồ ô uế! Đừng đụng đến chúng ta!”

Vì thế, họ chạy trốn vào vùng xa

và lang thang giữa các nước ngoại bang,

nhưng đi đến đâu cũng bị đuổi.

16Chính Chúa Hằng Hữu đã phân tán họ,

Ngài không còn đếm xỉa đến họ nữa.

Người ta không còn kính trọng các thầy tế lễ

hay tôn trọng các cấp lãnh đạo.

17Chúng tôi trông đợi đồng minh

đến và giải cứu chúng tôi,

nhưng chúng tôi cứ trông chờ

một dân tộc không thể cứu chúng tôi.

18Mỗi khi đi xuống các đường phố

là tính mạng bị đe dọa.

Kết cuộc của chúng tôi đã gần; ngày của chúng ta chỉ còn là con số.

Chúng tôi sắp bị diệt vong!

19Quân thù chúng tôi nhanh như chớp,

dù trốn lên núi cao, chúng cũng tìm ra.

Nếu chúng tôi trốn trong hoang mạc,

chúng cũng đã dàn quân chờ sẵn.

20Vua chúng tôi—được Chúa Hằng Hữu xức dầu, tượng trưng cho hồn nước—

cũng bị quân thù gài bẫy bắt sống.

Chúng tôi nghĩ rằng dưới bóng người ấy

có thể bảo vệ chúng tôi chống lại bất cứ quốc gia nào trên đất!

21Dân tộc Ê-đôm,

các ngươi có reo mừng trong xứ U-xơ không?

Nhưng ngươi cũng sẽ uống chén thịnh nộ của Chúa Hằng Hữu.

Ngươi cũng sẽ bị lột trần trong cơn say túy lúy.

22Hỡi con gái Si-ôn xinh đẹp, hình phạt ngươi sẽ kết thúc;

ngươi sẽ sớm trở về từ xứ lưu đày.

Nhưng Ê-đôm, hình phạt của ngươi chỉ mới bắt đầu;

chẳng bao lâu tội lỗi ngươi sẽ bị phơi bày.