New International Version

Lamentations 2:1-22

This chapter is an acrostic poem, the verses of which begin with the successive letters of the Hebrew alphabet. 1How the Lord has covered Daughter Zion

with the cloud of his anger2:1 Or How the Lord in his anger / has treated Daughter Zion with contempt!

He has hurled down the splendor of Israel

from heaven to earth;

he has not remembered his footstool

in the day of his anger.

2Without pity the Lord has swallowed up

all the dwellings of Jacob;

in his wrath he has torn down

the strongholds of Daughter Judah.

He has brought her kingdom and its princes

down to the ground in dishonor.

3In fierce anger he has cut off

every horn2:3 Or off / all the strength; or every king2:3 Horn here symbolizes strength. of Israel.

He has withdrawn his right hand

at the approach of the enemy.

He has burned in Jacob like a flaming fire

that consumes everything around it.

4Like an enemy he has strung his bow;

his right hand is ready.

Like a foe he has slain

all who were pleasing to the eye;

he has poured out his wrath like fire

on the tent of Daughter Zion.

5The Lord is like an enemy;

he has swallowed up Israel.

He has swallowed up all her palaces

and destroyed her strongholds.

He has multiplied mourning and lamentation

for Daughter Judah.

6He has laid waste his dwelling like a garden;

he has destroyed his place of meeting.

The Lord has made Zion forget

her appointed festivals and her Sabbaths;

in his fierce anger he has spurned

both king and priest.

7The Lord has rejected his altar

and abandoned his sanctuary.

He has given the walls of her palaces

into the hands of the enemy;

they have raised a shout in the house of the Lord

as on the day of an appointed festival.

8The Lord determined to tear down

the wall around Daughter Zion.

He stretched out a measuring line

and did not withhold his hand from destroying.

He made ramparts and walls lament;

together they wasted away.

9Her gates have sunk into the ground;

their bars he has broken and destroyed.

Her king and her princes are exiled among the nations,

the law is no more,

and her prophets no longer find

visions from the Lord.

10The elders of Daughter Zion

sit on the ground in silence;

they have sprinkled dust on their heads

and put on sackcloth.

The young women of Jerusalem

have bowed their heads to the ground.

11My eyes fail from weeping,

I am in torment within;

my heart is poured out on the ground

because my people are destroyed,

because children and infants faint

in the streets of the city.

12They say to their mothers,

“Where is bread and wine?”

as they faint like the wounded

in the streets of the city,

as their lives ebb away

in their mothers’ arms.

13What can I say for you?

With what can I compare you,

Daughter Jerusalem?

To what can I liken you,

that I may comfort you,

Virgin Daughter Zion?

Your wound is as deep as the sea.

Who can heal you?

14The visions of your prophets

were false and worthless;

they did not expose your sin

to ward off your captivity.

The prophecies they gave you

were false and misleading.

15All who pass your way

clap their hands at you;

they scoff and shake their heads

at Daughter Jerusalem:

“Is this the city that was called

the perfection of beauty,

the joy of the whole earth?”

16All your enemies open their mouths

wide against you;

they scoff and gnash their teeth

and say, “We have swallowed her up.

This is the day we have waited for;

we have lived to see it.”

17The Lord has done what he planned;

he has fulfilled his word,

which he decreed long ago.

He has overthrown you without pity,

he has let the enemy gloat over you,

he has exalted the horn2:17 Horn here symbolizes strength. of your foes.

18The hearts of the people

cry out to the Lord.

You walls of Daughter Zion,

let your tears flow like a river

day and night;

give yourself no relief,

your eyes no rest.

19Arise, cry out in the night,

as the watches of the night begin;

pour out your heart like water

in the presence of the Lord.

Lift up your hands to him

for the lives of your children,

who faint from hunger

at every street corner.

20“Look, Lord, and consider:

Whom have you ever treated like this?

Should women eat their offspring,

the children they have cared for?

Should priest and prophet be killed

in the sanctuary of the Lord?

21“Young and old lie together

in the dust of the streets;

my young men and young women

have fallen by the sword.

You have slain them in the day of your anger;

you have slaughtered them without pity.

22“As you summon to a feast day,

so you summoned against me terrors on every side.

In the day of the Lord’s anger

no one escaped or survived;

those I cared for and reared

my enemy has destroyed.”

Vietnamese Contemporary Bible

Ai Ca 2:1-22

Cơn Giận của Đức Chúa Trời vì Tội Lỗi

1Chúa Hằng Hữu trong cơn thịnh nộ

đã bao trùm bóng tối lên con gái Si-ôn.

Vẻ huy hoàng của Ít-ra-ên nằm trong bụi đất,

do Chúa đã ném xuống từ trời cao.

Trong ngày Chúa thịnh nộ dữ dội,

Chúa không thương tiếc dù là bệ chân của Ngài.

2Chúa đã tiêu diệt tất cả nhà của Ít-ra-ên,

không chút xót thương.

Trong cơn thịnh nộ, Ngài hủy phá

tất cả pháo đài và chiến lũy.

Cả vương quốc cùng những người lãnh đạo

đều tan ra như cát bụi.

3Tất cả sức mạnh của Ít-ra-ên

bị đè bẹp dưới cơn giận của Ngài.

Khi quân thù tấn công,

Chúa rút tay bảo vệ của Ngài.

Chúa thiêu đốt toàn lãnh thổ Ít-ra-ên

như một trận hỏa hoạn kinh hồn.

4Chúa giương cung nhắm bắn dân Ngài,

như bắn vào quân thù của Chúa.

Sức mạnh Ngài dùng chống lại họ

để giết các thanh niên ưu tú.

Cơn thịnh nộ Ngài đổ ra như lửa hừng

trên lều trại con gái Si-ôn.

5Phải, Chúa đã đánh bại Ít-ra-ên

như quân thù.

Ngài tiêu diệt các đền đài,

và phá hủy các chiến lũy.

Ngài mang nỗi đau buồn vô tận và nước mắt

giáng trên Giê-ru-sa-lem.

6Chúa phá đổ Đền Thờ Ngài

như nước biển đánh tan lâu đài cát.

Chúa Hằng Hữu xóa tan mọi ký ức

của các ngày lễ và ngày Sa-bát.

Các vua và các thầy tế lễ đều gục ngã

dưới cơn thịnh nộ dữ dội của Ngài.

7Chúa đã khước từ bàn thờ Ngài;

Chúa từ bỏ nơi thánh của Ngài.

Chúa giao các cung điện của Giê-ru-sa-lem

cho quân thù chiếm đóng.

Chúng ăn mừng trong Đền Thờ Chúa Hằng Hữu

như đó là một ngày lễ hội.

8Chúa Hằng Hữu đã quyết định

phá đổ các tường thành của Giê-ru-sa-lem xinh đẹp.

Chúa đã phác thảo kế hoạch hủy diệt chúng

và Ngài thực hiện điều Ngài đã định.

Vì thế, các thành trì và tường lũy

đã đổ sập trước mặt Ngài.

9Các cổng Giê-ru-sa-lem chìm sâu trong đất.

Chúa đã phá vỡ các cửa khóa và then cài.

Các vua và hoàng tử bị bắt đi lưu đày biệt xứ;

luật pháp không còn tồn tại.

Các thầy tế lễ không còn nhận

khải tượng từ Chúa Hằng Hữu nữa.

10Các lãnh đạo của Giê-ru-sa-lem xinh đẹp

âm thầm ngồi dưới đất.

Họ mặc áo tang

và vãi bụi đất lên đầu mình.

Các thiếu nữ Giê-ru-sa-lem

cúi đầu, nhục nhã.

11Tôi đã khóc đến khô hết nước mắt;

lòng tôi tan nát.

Linh hồn tôi bấn loạn

khi tôi thấy nỗi điêu linh của dân tộc mình.

Cả đến trẻ em và trẻ sơ sinh

cũng kiệt sức ngã chết trong đường phố.

12Chúng kêu gào mẹ:

“Chúng con đói và khát!”

Chúng sống tàn tạ trong đường phố

như cuộc sống của thương binh trong trận chiến.

Chúng thở hổn hển

rồi tắt hơi trong vòng tay của mẹ.

13Ta có thể nói gì về ngươi?

Có ai từng thấy sự khốn khổ như vầy?

Ôi con gái Giê-ru-sa-lem,

ta có thể so sánh nỗi đau đớn ngươi với ai?

Ôi trinh nữ Si-ôn,

ta phải an ủi ngươi thế nào?

Vì vết thương ngươi sâu như lòng biển.

Ai có thể chữa lành cho ngươi?

14Các tiên tri ngươi đã nói

những khải tượng giả dối và lừa gạt.

Họ không dám vạch trần tội lỗi ngươi

để cứu ngươi khỏi nạn lưu đày.

Họ chỉ vẽ lên những bức tranh giả tạo,

phủ đầy trên ngươi những hy vọng dối trá.

15Những ai đi qua cũng chế nhạo ngươi.

Họ giễu cợt và nhục mạ con gái Giê-ru-sa-lem rằng:

“Đây có phải là thành mệnh danh ‘Nơi Xinh Đẹp Nhất Thế Giới,’

và ‘Nơi Vui Nhất Trần Gian’ hay không?”

16Tất cả thù nghịch đều chế nhạo ngươi.

Chúng chế giễu và nghiến răng bảo:

“Cuối cùng chúng ta đã tiêu diệt nó!

Bao nhiêu năm tháng đợi chờ,

bây giờ đã đến ngày nó bị diệt vong!”

17Nhưng đó là Chúa Hằng Hữu đã làm như Ngài đã định.

Ngài đã thực hiện những lời hứa gieo tai họa

Ngài đã phán từ xưa.

Chúa đã phá hủy Giê-ru-sa-lem không thương xót.

Ngài khiến kẻ thù reo mừng chiến thắng

và đề cao sức mạnh địch quân.

18Lòng dân ngươi kêu khóc trước mặt Chúa,

hỡi các tường thành Giê-ru-sa-lem xinh đẹp!

Hãy để nước mắt tuôn chảy như dòng sông

suốt ngày và đêm.

Đừng để ngươi được nghỉ ngơi;

đừng để con mắt ngươi được yên ổn.

19Hãy thức dậy ban đêm và kêu than.

Hãy dốc đổ lòng mình như nước trước mặt Chúa.

Tay các ngươi hãy đưa lên cầu cứu,

kêu nài Chúa xót thương con cháu ngươi,

vì trên mỗi đường phố

chúng đang ngất xỉu vì đói.

20“Lạy Chúa Hằng Hữu, xin Ngài đoái xem!

Chẳng lẽ Chúa đối xử với dân Chúa như vậy sao?

Lẽ nào mẹ phải ăn thịt con cái mình,

là những đứa con đang nâng niu trong lòng?

Có phải các thầy tế lễ và các tiên tri phải bị giết

trong Đền Thánh của Chúa chăng?

21Xem kìa, họ đang nằm la liệt giữa đường phố—

cả trẻ lẫn già,

con trai và con gái,

đều bị tàn sát dưới lưỡi gươm quân thù.

Chúa đã giết họ trong ngày thịnh nộ,

tàn sát họ chẳng chút xót thương.

22Chúa đã gọi nỗi kinh hoàng từ mọi hướng,

như Chúa gọi trong ngày lễ hội.

Trong ngày giận dữ của Chúa Hằng Hữu,

không một ai thoát khỏi hay sống sót.

Kẻ thù đều giết sạch tất cả trẻ nhỏ

mà con từng ẵm bồng và nuôi dưỡng.”