King James Version

Genesis 49:1-33

1And Jacob called unto his sons, and said, Gather yourselves together, that I may tell you that which shall befall you in the last days. 2Gather yourselves together, and hear, ye sons of Jacob; and hearken unto Israel your father.

3¶ Reuben, thou art my firstborn, my might, and the beginning of my strength, the excellency of dignity, and the excellency of power: 4Unstable as water, thou shalt not excel; because thou wentest up to thy father’s bed; then defiledst thou it: he went up to my couch.49.4 thou shalt…: Heb. do not thou excel49.4 he went…: or, my couch is gone

5¶ Simeon and Levi are brethren; instruments of cruelty are in their habitations.49.5 instruments…: or, their swords are weapons of violence 6O my soul, come not thou into their secret; unto their assembly, mine honour, be not thou united: for in their anger they slew a man, and in their selfwill they digged down a wall.49.6 digged…: or, houghed oxen 7Cursed be their anger, for it was fierce; and their wrath, for it was cruel: I will divide them in Jacob, and scatter them in Israel.

8¶ Judah, thou art he whom thy brethren shall praise: thy hand shall be in the neck of thine enemies; thy father’s children shall bow down before thee. 9Judah is a lion’s whelp: from the prey, my son, thou art gone up: he stooped down, he couched as a lion, and as an old lion; who shall rouse him up? 10The sceptre shall not depart from Judah, nor a lawgiver from between his feet, until Shiloh come; and unto him shall the gathering of the people be. 11Binding his foal unto the vine, and his ass’s colt unto the choice vine; he washed his garments in wine, and his clothes in the blood of grapes: 12His eyes shall be red with wine, and his teeth white with milk.

13¶ Zebulun shall dwell at the haven of the sea; and he shall be for an haven of ships; and his border shall be unto Zidon.

14¶ Issachar is a strong ass couching down between two burdens: 15And he saw that rest was good, and the land that it was pleasant; and bowed his shoulder to bear, and became a servant unto tribute.

16¶ Dan shall judge his people, as one of the tribes of Israel. 17Dan shall be a serpent by the way, an adder in the path, that biteth the horse heels, so that his rider shall fall backward.49.17 an adder: Heb. an arrow-snake 18I have waited for thy salvation, O LORD.

19¶ Gad, a troop shall overcome him: but he shall overcome at the last.

20¶ Out of Asher his bread shall be fat, and he shall yield royal dainties.

21¶ Naphtali is a hind let loose: he giveth goodly words.

22¶ Joseph is a fruitful bough, even a fruitful bough by a well; whose branches run over the wall:49.22 branches: Heb. daughters 23The archers have sorely grieved him, and shot at him, and hated him: 24But his bow abode in strength, and the arms of his hands were made strong by the hands of the mighty God of Jacob; (from thence is the shepherd, the stone of Israel:) 25Even by the God of thy father, who shall help thee; and by the Almighty, who shall bless thee with blessings of heaven above, blessings of the deep that lieth under, blessings of the breasts, and of the womb: 26The blessings of thy father have prevailed above the blessings of my progenitors unto the utmost bound of the everlasting hills: they shall be on the head of Joseph, and on the crown of the head of him that was separate from his brethren.

27¶ Benjamin shall ravin as a wolf: in the morning he shall devour the prey, and at night he shall divide the spoil.

28¶ All these are the twelve tribes of Israel: and this is it that their father spake unto them, and blessed them; every one according to his blessing he blessed them. 29And he charged them, and said unto them, I am to be gathered unto my people: bury me with my fathers in the cave that is in the field of Ephron the Hittite, 30In the cave that is in the field of Machpelah, which is before Mamre, in the land of Canaan, which Abraham bought with the field of Ephron the Hittite for a possession of a buryingplace. 31There they buried Abraham and Sarah his wife; there they buried Isaac and Rebekah his wife; and there I buried Leah. 32The purchase of the field and of the cave that is therein was from the children of Heth. 33And when Jacob had made an end of commanding his sons, he gathered up his feet into the bed, and yielded up the ghost, and was gathered unto his people.

Vietnamese Contemporary Bible

Sáng Thế Ký 49:1-33

Lời Trối của Gia-cốp cho Các Con Trai

1Gia-cốp bảo các con trai hội họp lại để nghe ông nói trước việc tương lai của họ:

2“Các con trai Gia-cốp, hãy họp lại đây;

để nghe lời của Ít-ra-ên, cha của các con.

3Con trưởng nam Ru-bên,

là sinh lực và sức mạnh cha,

với vinh dự và quyền năng tột đỉnh.

4Nhưng con bồng bột như thủy triều,

nên đánh mất quyền huynh trưởng.49:4 Nt không còn xuất chúng nữa

Vì con đã vào phòng cha;

làm ô uế giường cha.

5Hai anh em Si-mê-ôn và Lê-vi;

sử dụng khí giới quá bạo tàn.

6Linh hồn ta! Hãy tránh xa chúng nó;

tâm linh ta! Chớ tham gia việc bất nhân.

Trong căm hờn, gây cảnh thịt rơi máu đổ,

và vui chơi bằng cách bắt bò cắt gân.

7Cơn giận chúng nó bị nguyền rủa;

vì quá độc địa và hung hăng.

Cha sẽ tách chúng ra trong nhà Gia-cốp và phân tán dòng dõi hai con

khắp lãnh thổ Ít-ra-ên.

8Giu-đa! Con được các anh em ca tụng.

Vì con chiến thắng kẻ thù xâm lăng.

9Sư tử tơ Giu-đa là chúa động.

Các con trai của cha gặp con đều quỳ xuống.

Oai hùng đem mồi về sau cuộc đi săn.

Ngồi hoặc nằm uy nghi như sư tử đực.

Như sư tử cái ai dám đánh thức.

10Cây quyền trượng chẳng xa lìa Giu-đa,

gậy chỉ huy cũng không rời khỏi hai gối chúng nó,

cho đến chừng Đấng mọi người thần phục đến,

là Đấng được toàn dân vâng phục người.

11Con sẽ buộc lừa vào cành nho,

dùng rượu nho giặt áo.

12Mắt con đậm màu rượu đỏ,

sữa nhuộm trắng răng con.

13Sa-bu-luân sẽ sống tại bờ biển,

có hải cảng cho tàu cập bến,

ranh giới con đến gần Si-đôn.

14Y-sa-ca là con lừa lực lưỡng,

nằm cạnh các kiện hàng.

15Đến nơi49:15 Nt thấy một nơi nghỉ tốt đẹp liền tận hưởng,

thấy cảnh vui tươi lại muốn giành,

nên đành chịu cúi vai chở nặng,

và buộc lòng phục dịch đàn anh.

16Đan sẽ xử đoán dân mình,

như những tộc khác của Ít-ra-ên.

17Đan là con rắn độc bên đường

rình cắn vào gót ngựa,

khiến kỵ sĩ nhào lăn!

18Lạy Chúa Hằng Hữu!

Con chờ trông ơn Ngài giải cứu!

19Gát sẽ bị quân thù đột kích,

nhưng con sẽ đuổi địch chạy dài.

20A-se sản xuất nhiều thức ăn ngon,

và dọn yến tiệc cho vua chúa.

21Nép-ta-li là nai cái thong dong,

sinh ra những nai con xinh đẹp.

22Giô-sép là một cây sai trái,

mọc lên bên bờ suối trong xanh,

cành lá vượt vách thành.

23Bị cung tên kẻ thù dọa ngăm,

tấn công và hãm hại.

24Nhưng nhờ Chúa Toàn Năng của Gia-cốp,

Đấng Chăn Chiên, Vầng Đá của Ít-ra-ên,

cung tên con luôn luôn vững bền,

cánh tay con càng thêm lanh lợi.

25Đức Chúa Trời của cha sẽ giúp đỡ;

Chúa Toàn Năng ban phước và phù hộ.

Con sẽ được phước hạnh dồi dào,

phước lành trên trời cao,

phước lành nơi đất thấp,

phước lành nuôi dưỡng và sinh sản.49:25 Nt của vú và tử cung

26Phước lành cha chúc cho con

sẽ cao hơn phước lành của tổ tông,

lên đến các ngọn núi trường tồn.

Các phước lành này sẽ ban trên Giô-sép,

trên đỉnh đầu người lãnh đạo.

27Bên-gia-min là chó sói săn mồi,

buổi sáng con tiêu diệt kẻ thù,

đến chiều phân chia chiến lợi phẩm.”

28Đó là mười hai đại tộc Ít-ra-ên và lời chúc cho mười hai con trai của ông, mỗi người một lời chúc riêng biệt.

Gia-cốp Qua Đời và Được An Táng

29Rồi Gia-cốp dặn bảo họ: “Cha sắp qua đời. Các con hãy chôn cha nơi phần mộ tổ tiên, trong hang đá ở cánh đồng của Ép-rôn, người Hê-tít. 30Đây là hang đá trong núi của cánh đồng Mạc-bê-la, gần Mam-rê, xứ Ca-na-an, mà Áp-ra-ham đã mua của Ép-rôn người Hê-tít, để làm nghĩa trang. 31Người ta đã an táng Áp-ra-ham và Sa-ra, Y-sác, và Rê-bê-ca, và cha cũng đã chôn Lê-a tại đó. 32Cánh đồng và hang núi ấy do con cháu Hê-tít bán lại.”

33Gia-cốp dứt lời, nằm xuống giường, và nhắm mắt tắt hơi.