Jeremia 14 – HTB & VCB

Het Boek

Jeremia 14:1-22

1Het woord, dat Jahweh tot Jeremias richtte naar aanleiding van de droogte: 2Juda treurt, Zijn poorten versmachten, En liggen in rouw op de grond. Een jammerklacht stijgt uit Jerusalem op! 3De rijken zenden hun knechten om water, Ze gaan naar de putten, maar vinden het niet. Met lege kruiken keren ze terug, Beschaamd en verlegen, het hoofd bedekt. 4De akkerbouw is gestaakt, Want op het veld valt geen regen; Beschaamd staan de boeren, En bedekken hun hoofd. 5Ja, zelfs de hinde op het veld, Die haar jong heeft geworpen; Laat het in de steek, Omdat er geen gras is. 6De wilde ezels staan op de klippen, Naar lucht te happen als jakhalzen; Hun ogen versmachten, Omdat er geen groen is. 7Al klagen onze zonden ons aan, Ach Jahweh, geef uitkomst terwille van uw Naam! Ja, talloos zijn onze schulden, Waarmee wij tegen U hebben misdaan: 8Tegen Jahweh, Israëls Hoop, Zijn Redder in tijden van nood! Waarom zoudt Gij als een vreemdeling zijn in het land, Als een reiziger, die alleen overnacht? 9Waarom zoudt Gij staan als een hulpeloos man, Als een held, die de kracht mist tot redding? Gij zijt toch in ons midden, o Jahweh; Wij dragen uw Naam: verlaat ons niet! 10Maar zo spreekt Jahweh over dit volk: Ze hielden zoveel van losbandig leven. En rusteloos waren hun voeten. Maar nu houdt Jahweh niet langer van hen, Maar gedenkt Hij hun schuld, En vergeldt Hij hun zonden. 11En Jahweh zeide tot mij: Smeek geen genade voor dit volk! 12Al vasten ze ook: Ik luister niet naar hun bidden; Al dragen ze brandoffers op, Of spijsoffers: Ik wil ze niet meer! Neen, met zwaard en honger en pest Maak Ik ze af! 13Ik zeide: Ach Jahweh, mijn Heer! Zie, de profeten zeggen hun toch: Geen zwaard zult ge zien, Geen hongersnood lijden; Maar Ik zal u bestendige vrede geven In deze plaats! 14Maar Jahweh zeide tot mij: Leugens voorspellen ze in mijn Naam, die profeten! Ik zond ze niet, heb hun geen opdracht gegeven, En tot hen niet gesproken. Leugen-visioenen, waan-orakels, En eigen verzinsels: Dat profeteren ze u! 15Daarom spreekt Jahweh over die profeten: Die in mijn Naam profeteren, Al zond Ik ze niet; En die durven zeggen, Geen zwaard en geen honger teistert dit land: Door het zwaard en de honger zullen ze sterven, Die leugen-profeten! 16En het volk, waarvoor zij profeteren, Zal in Jerusalems straten worden geworpen Door de hongersnood en het zwaard, En niemand zal het begraven. Op hen, op hun vrouwen, hun zonen en dochters, Stort Ik hun eigen boosheid uit! 17Dit moet ge hun zeggen: Mijn ogen stromen van tranen Nacht en dag, en vinden geen rust; Want met een vreselijke ramp Is de jonkvrouw geslagen, De dochter van mijn volk Met een smartelijke wonde. 18Ga ik het veld in: Daar liggen ze, vermoord door het zwaard; Kom ik in de stad: Uitgemergeld door de honger; Zelfs profeet en priester Lopen radeloos rond door het land. 19Hebt Gij dan Juda voor altoos verworpen, Hebt Gij zo’n afkeer van Sion? Ach, waarom slaat Gij ons toch, Waarom is er geen genezing voor ons? Wij hopen op vrede: geen zegen, Op een tijd van genezing: ontzetting! 20Ach Jahweh, wij erkennen onze misdaad, En de schuld onzer vaderen: Ja, wij hebben gezondigd tegen U! 21Verwerp ons niet terwille van uw Naam, Geef de Zetel uwer Glorie niet prijs; Gedenk uw Verbond met ons, en verbreek het toch niet! 22Zijn er onder de goden der heidenen, die ‘t laten regenen, Of kan de hemel soms buien geven? Zijt Gij het niet alleen, o Jahweh, onze God, Op wien wij nog hopen, Omdat Gij dit alles verricht?

Vietnamese Contemporary Bible

Giê-rê-mi 14:1-22

Đại Hạn Khủng Khiếp trong Giu-đa

1Đây là lời Chúa Hằng Hữu phán dạy Giê-rê-mi để giải thích lý do đất nước Giu-đa bị hạn hán:

2“Giu-đa tàn héo;

mọi giao thương tại các cổng thành đều dừng lại.

Tất cả dân chúng ngồi trên đất than khóc,

tiếng kêu la vang lên từ Giê-ru-sa-lem.

3Người quyền quý sai đầy tớ đi lấy nước,

nhưng tất cả giếng nước đều khô ráo.

Các đầy tớ xách bình không trở về,

xấu hổ và bối rối,

trùm kín đầu mình trong khổ sở.

4Mặt đất khô nẻ,

rạn nứt vì không có mưa.

Các nhà nông vô cùng khốn đốn;

họ cũng phải trùm đầu mình lại.

5Ngay cả nai đẻ con ngoài đồng

rồi bỏ con chạy vì không có cỏ.

6Lừa rừng đứng trên nơi cao,

thở dốc như chó rừng khát nước.

Chúng căng mắt tìm kiếm cỏ,

nhưng không tìm được gì.”

7Dân chúng nói: “Chúa Hằng Hữu, tội lỗi chúng con làm chứng chống lại chúng con,

xin Chúa vì Danh Ngài mà hành động.

Vì chúng con sa ngã rất nhiều lần

và phạm tội phản chống Ngài.

8Ôi, Đấng Hy Vọng của Ít-ra-ên, Đấng Cứu Rỗi chúng ta trong thời hoạn nạn,

tại sao Chúa trở thành khách lạ giữa chúng con?

Tại sao Chúa như lữ khách đi ngang xứ,

chỉ ngừng lại để trọ qua đêm?

9Có phải Chúa nhầm lẫn chăng?

Lẽ nào Dũng Tướng của chúng con không cứu giúp chúng con?

Lạy Chúa Hằng Hữu, Ngài vẫn ngự giữa chúng con.

Chúng con vẫn còn là dân Ngài.

Xin Chúa đừng lìa bỏ chúng con!”

10Vậy, đây là điều Chúa Hằng Hữu phán bảo dân Ngài:

“Các ngươi thích đi lang thang xa rời Ta,

chẳng biết kiềm chế chân mình.

Vì thế, Ta sẽ không nhận các ngươi làm dân Ta nữa.

Ta sẽ nhớ sự gian ác của các ngươi

và hình phạt tội lỗi của các ngươi.”

Chúa Hằng Hữu Cấm Giê-rê-mi Can Thiệp

11Rồi Chúa Hằng Hữu phán bảo tôi: “Đừng cầu xin cho dân này nữa. 12Khi chúng kiêng ăn cầu nguyện, Ta sẽ không nghe. Khi chúng dâng tế lễ thiêu và của lễ chay, Ta sẽ không chấp nhận. Thay vào đó, Ta sẽ tiêu diệt chúng bằng chiến tranh, đói kém, và dịch bệnh.”

13Tôi thưa: “Ôi, lạy Chúa Hằng Hữu Chí Cao, các tiên tri thường bảo dân: ‘Mọi sự đều tốt đẹp—sẽ không có chiến tranh hay đói kém. Chắc chắn Chúa Hằng Hữu sẽ ban hòa bình cho đất nước này.’”

14Chúa Hằng Hữu phán: “Các tiên tri này nhân danh Ta truyền giảng những lời giả dối. Ta chẳng bao giờ sai chúng hoặc phán bảo chúng điều gì. Chúng nói tiên tri các khải tượng và những mạc khải mà chúng chưa bao giờ thấy hoặc nghe. Chúng nói lời hão huyền với tâm địa lừa gạt. 15Vì thế, đây là điều Chúa Hằng Hữu phán: Ta sẽ trừng phạt các tiên tri giả dối này, vì chúng đã nhân danh Ta nói tiên tri dù Ta không hề sai phái chúng. Chúng nói sẽ không có chiến tranh và đói kém, nhưng chính các tiên tri ấy sẽ chết vì chiến tranh và đói kém! 16Những người nghe chúng nói tiên tri cũng vậy—thi hài của chúng sẽ bị ném ngoài đường phố Giê-ru-sa-lem,14:16 Nt thủ đô chúng là nạn nhân của chiến tranh và đói kém. Sẽ không có ai chôn cất chúng. Chồng, vợ, con trai, con gái—tất cả đều sẽ chết. Vì Ta sẽ đổ tội ác của chúng trên đầu chúng. 17Bây giờ, Giê-rê-mi, hãy nói điều này với chúng:

Đêm và ngày mắt tôi tuôn trào giọt lệ.

Tôi không ngớt tiếc thương,

vì trinh nữ của dân tộc tôi 

đã bị đánh ngã

và thương tích trầm trọng.

18Nếu tôi đi vào trong cánh đồng,

thì thấy thi thể của người bị kẻ thù tàn sát.

Nếu tôi đi trên các đường phố,

tôi lại thấy những người chết vì đói.

Cả tiên tri lẫn thầy tế lễ tiếp tục công việc mình,

nhưng họ không biết họ đang làm gì.”

Cầu Xin Chữa Lành

19Lạy Chúa Hằng Hữu, có phải Chúa đã từ bỏ Giu-đa không?

Có phải Ngài gớm ghét Si-ôn không?

Tại sao Chúa làm khổ chúng con đến nỗi không chữa lành được?

Chúng con trông mong hòa bình, nhưng hòa bình không đến.

Chúng con hy vọng được chữa lành, nhưng chỉ thấy nỗi khiếp kinh.

20Lạy Chúa Hằng Hữu, chúng con xưng nhận tội lỗi mình

và tội lỗi của tổ phụ chúng con.

Tất cả chúng con đã phạm tội chống lại Chúa.

21Nhưng vì Danh Chúa, xin đừng từ bỏ chúng con.

Xin đừng ruồng bỏ ngôi vinh quang của Ngài.

Xin nhớ đến chúng con,

và xin đừng bỏ giao ước Chúa đã lập với chúng con.

22Có các thần vô quyền nào của các nước có thể làm mưa không?

Bầu trời tự nó làm sao sa mưa móc xuống?

Không, Chúa là Đấng đó, lạy Chúa Hằng Hữu, Đức Chúa Trời chúng con!

Chỉ có Chúa mới có năng quyền làm những việc này.

Vì vậy, chúng con trông mong Chúa cứu giúp chúng con.