Ang Pulong Sa Dios

Deuteronomio 32:1-52

1O langit, pamati kay mosulti ako!

O yuta, pamatia ang akong mga pulong.

2Ang akong mga pagtulon-an sama sa ulan o tun-og nga nagatulo.

Ang akong mga pulong sama sa yamog diha sa mga sagbot o sama sa talithi diha sa mga tanom.

3Imantala ko ang ngalan sa Ginoo.

Dayegon ko ang pagkagamhanan sa atong Dios!

4Siya ang bato nga salipdanan ko.

Hingpit ang iyang mga buhat,

ug matarong ang tanan niyang mga pamaagi.

Matinumanon siya nga Dios ug dili masayop;

matarong siya ug makiangayon.

5Apan kamo nagpakasala kaniya ug wala na niya kamo ilha nga iyang mga anak, tungod sa inyong kadaotan.

Mga masinupakon ug limbongan nga henerasyon!

6Mao ba kini ang inyong ibalos sa Ginoo?

Mga buang-buang gayod kamo ug kulang sa panabot.

Dili ba siya ang inyong Amahan nga nagbuhat kaninyo?

7Hinumdomi ninyo ang nanglabay nga mga katuigan;

hunahunaa ninyo ang nangagi nga mga henerasyon.

Pangutan-a ninyo ang inyong mga katigulangan kay suginlan nila kamo.

Pangutan-a ninyo ang inyong mga tigdumala kay isaysay nila kini kaninyo.

8Sa dihang gihatagan sa Labing Halangdong Dios ang mga nasod sa ilang yuta ug sa dihang gibahin-bahin niya ang katawhan,

gibutangan niya kini ug mga utlanan basi sa gidaghanon sa mga anghel sa Dios.32:8 mga anghel sa Dios: Mao kini sa Septuagint. Sa Dead Sea Scrolls, mga anak sa Dios. Sa Masoretic Text, mga kaliwat ni Israel.

9Karon gipili sa Ginoo ang mga kaliwat ni Jacob ingon nga iyang katawhan.

10Nakita niya sila sa disyerto, sa dapit nga awaaw.

Giatiman niya sila ug giampingan, nga daw nagaamping sa iyang kaugalingong mata.

11Gibantayan niya sila, sama sa agila nga nagabantay sa iyang mga piso samtang iya kining ginatudloan sa paglupad.

Ginabukhad niya ang iyang mga pako sa pagsalo ug pagsapnay kanila.

12Ang Ginoo lang gayod ang migiya sa iyang katawhan,

ug walay mitabang nga laing dios.

13Gipagahom niya sila sa mga bukid,

ug gipakaon sa mga abot sa yuta.

Gibuhi niya sila sa dugos gikan sa bato

ug sa lana gikan sa olibo sa batoon nga dapit.

14Gihatagan niya sila ug mga keso ug gatas gikan sa mga baka ug karnero,

ug gihatagan ug tambok nga mga karnero, mga baka, ug mga kanding gikan sa Basan.

Gihatagan usab niya sila sa labing maayong mga trigo

ug gipainom sa labing maayong bino gikan sa ubas.

15Nagmauswagon ang mga Israelinhon32:15 mga Israelinhon: sa Hebreo, Jeshurun, nga ang buot ipasabot, mga matarong. apan nagrebelde sila.

Nanambok sila ug milig-on, apan gitalikdan nila ang Dios nga nagbuhat kanila,

ug gisalikway nila ang ilang bato nga salipdanan nga mao ang ilang Manluluwas.

16Gipapangabugho nila ug gipasuko ang Ginoo sa ilang mangil-ad nga mga dios.

17Naghalad sila ngadto sa mga demonyo nga dili tinuod nga dios—mga dios nga wala nila mailhi ug bag-o lang, nga wala tahora sa ilang mga katigulangan.

18Gikalimtan nila ang Dios nga ilang bato nga salipdanan nga nagbuhat kanila.

19Nakita kini sa Ginoo, ug tungod sa iyang kasuko gisalikway niya sila nga iyang mga anak.

20Miingon siya, “Talikdan ko sila,

ug tan-awon ko kon unsa ang ilang dangatan,

kay mga daotan sila nga henerasyon, mga anak nga dili matinumanon.

21Gipapangabugho nila ako sa dili tinuod nga dios,

ug gipasuko nila ako sa ilang mga walay pulos nga mga dios-dios.

Busa papangabughoon ko usab sila pinaagi sa pagpanalangin sa ubang mga nasod.

Pasuk-on ko sila pinaagi sa pagpanalangin sa buang-buang nga mga nasod.

22Kay ang akong kasuko nagdilaab nga morag kalayo.

Mosunog kini sa yuta ug sa tanang anaa niini,

apil sa kinahiladman sa yuta,32:22 kinahiladman sa yuta: o, dapit sa mga patay. ug sa pundasyon sa mga bukid.”

23“Padad-an ko sila ug mga kalamidad,

ug ig-on ko sila sa akong mga pana.

24Pagutman ko sila;

mangamatay sila sa kagutom ug sa sakit.

Padad-an ko sila sa mabangis nga mga mananap sa paghasol kanila,

ug mga lala nga bitin sa pagpaak kanila.

25Sa gawas sa ilang balay daghan ang mangamatay sa gira, ug sa sulod magahari ang kahadlok.

Mangamatay ang mga tigulang, mga batan-on, ug mga kabataan.

26Nagaingon ako nga katagon ko sila hangtod nga dili na sila mahinumdoman sa kalibotan.

27Apan dili ko tugotan nga magpasigarbo ang ilang mga kaaway ug moingon,

‘Napildi nato sila. Dili ang Ginoo ang naghimo niini.’ ”

28Ang Israel usa ka nasod nga walay kaalam ug panabot.

29Kon maalamon lang sila, masabtan unta nila ang ilang dangatan.

30Unsaon gud paggukod sa usa ka tawo sa 1,000?

Unsaon gud pag-abog sa duha ka tawo sa 10,000?

Gawas lang kon gitugyan sila sa Ginoo nga ilang bato nga salipdanan.

31Kay ang salipdanan nga bato sa atong mga kaaway dili sama sa atong salipdanan nga bato, ug bisan sila nakahibalo niini.

32Ang atong mga kaaway, nga pareho kadaotan sa mga lumulupyo sa Sodoma ug Gomora, sama sa bunga sa ubas nga pait ug makahilo,

33ug ang ilang bino makamatay sama sa lala sa bitin.

34Nakahibalo ang Ginoo sa ilang kadaotan,

gipugngan lang una niya kini ug nagahulat sa husto nga panahon sa pagsilot kanila.

35Manimalos ang Ginoo ug magasilot kanila,

kay moabot ang panahon nga madakin-as gayod sila.

Hapit na moabot ang ilang kalaglagan.

36Hukman sa Ginoo ang iyang katawhan;

kaloy-an niya sila nga iyang mga alagad kon makita niya nga wala na silay kusog ug diotay na lang ang nabilin kanila, ulipon man o dili ulipon.

37Unya mangutana ang Ginoo sa iyang katawhan,

“Asa na ang ilang mga dios, ang bato nga ilang salipdanan?

38Asa na ang ilang mga dios nga mikaon sa tambok ug miinom sa bino sa ilang mga halad?

Patabanga sila kaninyo, ug himoa ninyo silang inyong panalipod!

39Tan-awa ninyo karon; ako mao lang gayod ang Dios!

Wala nay lain nga dios gawas kanako.

Ako ang nagahatag ug nagakuha ug kinabuhi; ako ang nagasamad ug nagaayo,

ug walay makalingkawas sa akong mga kamot.

40Karon, ibayaw ko ang akong mga kamot ug manumpa,

‘Maingon nga buhi ako sa walay kataposan,

41bairon ko ang nagasidlak kong espada ug gamiton ko kini sa pagsilot.

Panimaslan ko ang akong mga kaaway ug pabayron ang mga nagadumot kanako.

42Ang akong pana mabulit sa ilang mga dugo,

ug ang akong espada motadtad sa ilang mga lawas.

Mangamatay apil ang mga dinakpan ug apil usab ang ilang mga pangulo.’ ”

43Dayega ninyo ang katawhan sa Ginoo, O mga nasod,32:43 Dayega… nasod: o, Magkalipay kamong mga nasod uban sa katawhan sa Ginoo. kay panimaslan sa Ginoo ang nagpatay niining iyang mga alagad.

Panimaslan niya ang iyang mga kaaway,

ug hinloan niya ang iyang yuta ug ang iyang katawhan.

44Gisulti ni Moises uban ni Josue32:44 Josue: sa Hebreo, Hosea. nga anak ni Nun ang mensahe niini nga awit ngadto sa mga tawo. 45Pagkahuman ug sulti ni Moises niini, 46miingon siya sa mga tawo, “Itanom gayod ninyo sa inyong mga kasingkasing ang tanan nakong gisulti kaninyo karong adlawa. Itudlo usab ninyo kini sa inyong mga anak aron matuman nila pag-ayo ang tanang gisulti niini nga mga sugo. 47Kini nga mga sugo dili ordinaryo lang nga mga pulong; kini maghatag kaninyo ug kinabuhi. Kon tumanon ninyo kini magkinabuhi kamo ug dugay sa yuta nga inyong panag-iyahan sa tabok sa Suba sa Jordan.”

Ang Kamatayon ni Moises

48Niana mismong adlawa miingon ang Ginoo kang Moises, 49“Lakaw sa Moab, sa kabukiran sa Abarim ug tungas sa Bukid sa Nebo nga nagaatubang sa Jerico. Lantawa didto ang Canaan, ang yuta nga ihatag ko sa mga Israelinhon nga ilang panag-iyahan. 50Ug nianang bukira mamatay ka ug makig-uban sa imong mga katigulangan, maingon nga si Aaron nga imong igsoon namatay sa Bukid sa Hor ug giuban usab sa iyang katigulangan. 51Kay duha kamong nawad-an ug pagsalig kanako atubangan sa mga Israelinhon sa dihang didto pa kamo sa tubig sa Meriba Kadesh,32:51 Meriba Kadesh: o, Meriba sa Kadesh. sa kamingawan sa Zin. Wala ninyo pasidunggi ang akong pagkabalaan sa ilang atubangan. 52Busa makita mo lang sa halayo ang yuta nga ihatag ko sa mga Israelinhon, apan dili ka makasulod didto.”

Vietnamese Contemporary Bible

Phục Truyền Luật Lệ Ký 32:1-52

1“Hỡi trời, hãy lắng nghe, ta sẽ nói!

Hỡi đất, hãy nghe lời ta nói!

2Lời ta êm nhẹ như sương sa,

có lúc tầm tã như mưa móc.

Nhuần tưới đồng xanh và thảo mộc.

3Ta tung hô Danh Chúa Vĩnh Hằng;

ca tụng công ơn Đức Chúa Trời vĩ đại.

4Chúa là Vầng Đá hiên ngang.

Đường lối Ngài chính là công lý.

Tuyệt đối chính trực và công bằng;

luôn thành tín, không hề nhiễm tội!

5Nhưng Ít-ra-ên phản phúc thình lình;

không tình nghĩa cha con.

Họ là một giống nòi lừa đảo, thông gian.

6Phải chăng đây là cách báo đền ơn Chúa,

hỡi dân tộc khờ khạo, điên cuồng?

Có phải Chúa là Thiên Phụ từ nhân?

Đấng chăn nuôi dưỡng dục, tác thành con dân?

7Thử nhớ lại những ngày dĩ vãng;

suy ngẫm về các thế hệ đã qua.

Thử hỏi xem các bậc trưởng lão.

Họ sẽ ân cần dạy bảo.

8Khi Đấng Tối Cao phân chia lãnh thổ,

phân phối dòng dõi A-đam khắp thế gian,

cho mỗi dân tộc đều hưởng một phần,

thì Ngài căn cứ trên số dân

của cộng đồng con cái Chân Thần.

9Nhưng Chúa là phần của Ít-ra-ên,

vì Gia-cốp thuộc về Ngài.

10Chúa tìm thấy họ trong hoang mạc,

giữa tiếng gào thét của chốn hoang vu;

bảo vệ họ như con ngươi tròng mắt.

11Như phụng hoàng lay động tổ,

bay quanh các con bé bỏng mình,

dang cánh ra hứng đỡ,

rồi cõng đàn con trên cánh.

12Dân ta cũng được Ngài dắt dìu;

chỉ có Chúa, chẳng có thần nào khác.

13Ngài cho họ ở trên đồi cao,

hưởng hoa màu của đất.

Đá lửa bỗng phun dầu,

khe núi tuôn dòng mật.

14Họ được sữa bò, chiên dư dật,

lấy giống chiên, dê đực, dê Ba-san.

Gieo giống lúa mì thượng hạng,

và uống rượu nho thuần chất.

15Nhưng khi Ít-ra-ên32:15 Nt Jeshurun (một tên của Ít-ra-ên trong văn thơ) vừa mập béo,

liền từ bỏ Đức Chúa Trời, là Đấng Sáng Tạo,

coi rẻ Vầng Đá cứu chuộc họ.

16Họ cúng thờ thần tượng xa lạ khiến Ngài ghen tức,

làm những việc ghê tởm để chọc giận Ngài.

17Họ dâng lễ vật cho quỷ

chứ không thờ Đức Chúa Trời,

cúng tế các thần xa lạ

họ và tổ tiên chưa từng biết.

18Họ không chú tâm đến Vầng Đá sáng tạo;

lãng quên Đức Chúa Trời sinh thành họ.

19Thấy thế, Chúa Hằng Hữu buộc lòng ghét bỏ.

Vì con cái Chúa dám khiêu khích Ngài.

20Chúa phán: ‘Ta sẽ lánh mặt;

để xem cuối cùng họ ra sao!

Họ chỉ là một dòng giống bất trung gian tà.

21Họ làm Ta gớm ghét các tượng họ thờ,

dù đó chỉ là tượng vô dụng, vô tri,

chứ chẳng phải là thần.

Ta sẽ làm cho họ ganh với nhiều dân;

làm cho họ tị hiềm những Dân Ngoại.

22Vì lửa giận Ta bốc cháy

và thiêu đốt Âm Phủ đến tận đáy.

Đốt đất và hoa mầu ruộng đất,

thiêu rụi cả nền tảng núi non.

23Tai họa sẽ chồng chất,

Ta bắn tên trúng vào người họ.

24Họ sẽ bị tiêu hao vì đói khát,

thiêu nuốt vì nhiệt, và bệnh dịch độc địa.

Ta sẽ sai thú dữ cắn xé họ,

cùng với các loài rắn rít đầy nọc độc.

25Bên ngoài, rừng gươm giáo vây quanh,

bên trong, nhung nhúc “kinh hoàng trùng,”

già trẻ lớn bé đều tiêu vong.

26Ta định phân tán họ đến các nơi xa,32:26 Nt đập tan

và xóa sạch tàn tích dân này.

27Thế nhưng, Ta nghĩ rằng

kẻ thù sẽ hiểu lầm, tự phụ:

“Ta đánh Ít-ra-ên tan tành.

Chứ Chúa có giúp gì cho họ đâu!”’

28Ít-ra-ên là một dân

có óc lại ngu đần, thiếu hiểu biết.

29Ước gì họ khôn ngoan!

Ý thức được cuối cùng họ sẽ ra sao!

30Vì sao một người đuổi nghìn người chạy trốn?

Hai tên địch đuổi nổi mười nghìn lính Ít-ra-ên?

Vì Vầng Đá đã bán họ, Chúa lìa bỏ họ.

31Nhưng hòn đá của kẻ thù đâu sánh nổi

với Vầng Đá của chúng ta,

chính kẻ thù cũng phải nhìn nhận.

32Quân thù trồng các loại nho

trong vườn Sô-đôm với cánh đồng Gô-mô-rơ.

Nhưng sinh toàn trái nho độc, chua, và đắng.

33Rượu nho của họ là nọc độc rắn.

34Chúa Hằng Hữu phán: ‘Ta đã thu thập và tồn trữ

toàn dân như châu báu trong kho tàng.

35Báo ứng là việc của Ta;

Ta sẽ làm cho kẻ thù trượt ngã.

Vì tai họa ào đến, diệt họ trong nháy mắt.’

36Chúa sẽ xét xử dân Ngài cách công minh,

xót thương tôi trai tớ gái mình

khi thấy năng lực họ tàn tắt,

người tự do lẫn nô lệ.

37Ngài phán: ‘Các thần họ đâu rồi?

Các vầng đá họ ẩn thân đâu?

38Thần được họ cúng tế rượu, mỡ,

bây giờ đã ở đâu?

Kêu chúng dậy giúp đỡ ngươi!

Và bảo bọc các ngươi đi!

39Chỉ có một mình Ta là Chân Thần.

Ta giết và truyền cho sự sống,

gây thương tích, rồi chữa lành;

chẳng quyền lực nào của trần gian

giải thoát nổi người nào khỏi tay Ta!

40Ta đưa tay lên thề:

“Thật như Ta Hằng Sống,

41Ta sẽ mài gươm sáng loáng,

tay Ta cầm cán cân công lý,

xét xử công minh, đền báo lại,

báo ứng những người thù ghét Ta.

42Mũi tên Ta say máu kẻ gian tà,

lưỡi gươm Ta nghiến nghiền xương thịt—

đẫm máu những người bị giết,

gom thủ cấp tướng lãnh địch quân.”’

43Này dân các nước thế gian!

Hãy cùng dân Chúa hân hoan ca mừng,

dù tiêu diệt32:43 Nt báo thù địch tàn hung,

Chúa thương xót mãi dân cùng nước ta.”

44Môi-se và Giô-suê, con của Nun, đọc lại bài ca cho toàn dân nghe.

45Sau khi Môi-se đọc xong, 46ông căn dặn thêm: “Phải cố tâm ghi nhớ mọi điều tôi truyền lại cho anh em hôm nay, để rồi truyền lại cho con cháu mình. 47Vì các luật lệ này không phải là những lời nhảm nhí mà là nguồn sống của anh em. Tuân hành các luật lệ này, anh em mới được sống lâu dài trên đất hứa, đất nước bên kia Sông Giô-đan mà anh em sắp chiếm hữu.”

Báo Trước Môi-se Qua Đời

48Cùng ngày hôm ấy, Chúa Hằng Hữu phán bảo Môi-se: 49“Hãy lên Núi Nê-bô thuộc dãy A-ra-rim trong đất Mô-áp, đối diện Giê-ri-cô để xem đất Ca-na-an là đất Ta cho Ít-ra-ên. 50Con sẽ qua đời trên núi ấy, được về cùng các tổ tiên, như A-rôn đã qua đời trên Núi Hô-rơ. 51Vì con đã không tôn kính Ta trước mặt người Ít-ra-ên, tại suối nước Mê-ri-ba, vùng Ca-đe trong hoang mạc Xin, 52nên con không được vào đất Ta cho Ít-ra-ên, nhưng chỉ được nhìn đất ấy từ xa.”