Ketab El Hayat

أيوب 7:1-21

1أَلَيْسَتْ حَيَاةُ الإِنْسَانِ جِهَاداً شَاقّاً عَلَى الأَرْضِ، وَأَيَّامُهُ كَأَيَّامِ الأَجِيرِ؟ 2فَكَمَا يَتَشَوَّقُ الْعَبْدُ إِلَى الظِّلِّ، وَالأَجِيرُ يَرْتَقِبُ أُجْرَتَهُ، 3هَكَذَا كُتِبَتْ عَلَيَّ أَشْهُرُ سُوءٍ، وَلَيَالِي شَقَاءٍ قُدِّرَتْ لِي. 4إِذَا رَقَدْتُ أَتَسَاءَلُ: مَتَى أَقُومُ؟ وَلَكِنَّ اللَّيْلَ طَوِيلٌ، وَأَشْبَعُ قَلَقاً إِلَى الصَّبَاحِ. 5اكْتَسَى لَحْمِي بِالدُّودِ وَحَمْأَةِ التُّرَابِ، وَجِلْدِي تَشَقَّقَ وَتَقَرَّحَ. 6أَيَّامِي أَسْرَعُ مِنْ مَكُّوكِ النَّسَّاجِينَ، تَتَلاشَى مِنْ غَيْرِ رَجَاءٍ!

7فَاذْكُرْ يَا اللهُ أَنَّ حَيَاتِي لَيْسَتْ سِوَى نَسَمَةٍ، وَأَنَّ عَيْنَيَّ لَنْ تَعُودَا تَرَيَانِ الْخَيْرَ. 8إِنَّ عَيْنَ مَنْ يَرَانِي الآنَ لَنْ تُبْصِرَنِي فِيمَا بَعْدُ، وَتَلْتَفِتُ عَيْنَاكَ إِلَيَّ فَلا تَجِدَانِنِي بَعْدُ. 9كَمَا يَضْمَحِلُّ السَّحَابُ وَيَزُولُ، هَكَذَا الْمُنْحَدِرُ إِلَى الْهَاوِيَةِ لَا يَصْعَدُ، 10لَا يَرْجِعُ بَعْدُ إِلَى مَنْزِلِهِ، وَمَكَانُهُ لَا يَعْرِفُهُ بَعْدُ. 11لِذَلِكَ لَنْ أُلْجِمَ فَمِي، وَسَأَتَكَلَّمُ مِنْ عُمْقِ عَذَابِ رُوحِي، وَأَشْكُو فِي مَرَارَةِ نَفْسِي. 12أَبَحْرٌ أَنَا أَمْ تِنِّينٌ، حَتَّى أَقَمْتَ عَلَيَّ حَارِساً؟ 13إِنْ قُلْتُ: إِنَّ فِرَاشِي يُعَزِّينِي وَمَرْقَدِي يُزِيلُ كُرْبَتِي، 14فَأَنْتَ تُرَوِّعُنِي بِالأَحْلامِ وَتُرْهِبُنِي بِالرُّؤَى. 15لِذَلِكَ فَضَّلْتُ الاخْتِنَاقَ وَالْمَوْتَ عَلَى جَسَدِي هَذَا. 16كَرِهْتُ حَيَاتِي، فَلَنْ أَحْيَا إِلَى الأَبَدِ، فَكُفَّ عَنِّي لأَنَّ أَيَّامِي نَفْخَةٌ. 17مَنْ هُوَ الإِنْسَانُ حَتَّى تَعْتَبِرَهُ وَتُعِيرَهُ كُلَّ اهْتِمَامٍ؟ 18تَفْتَقِدُهُ فِي كُلِّ صَبَاحٍ وَتَمْتَحِنُهُ فِي كُلِّ لَحْظَةٍ؟ 19حَتَّى مَتَى لَا تُحَوِّلُ وَجْهَكَ عَنِّي، وَتَكُفُّ رَيْثَمَا أَبْلَعُ رِيقِي؟ 20إِنْ أَخْطَأْتُ فَمَاذَا أَفْعَلُ لَكَ يَا رَقِيبَ النَّاسِ؟ لِمَاذَا جَعَلْتَنِي هَدَفاً لَكَ؟ لِمَاذَا جَعَلْتَنِي حِمْلاً عَلَى نَفْسِي؟ 21لِمَاذَا لَا تَصْفَحُ عَنْ إِثْمِي وَتُزِيلُ ذَنْبِي، لأَنَّنِي الآنَ أَرْقُدُ فِي التُّرَابِ، وَعِنْدَمَا تَبْحَثُ عَنِّي أَكُونُ قَدْ فَنِيتُ».

Vietnamese Contemporary Bible

Gióp 7:1-21

1“Có phải loài người phục dịch gian khổ?

Đời sống chúng ta chẳng khác đời người làm thuê,

2như người làm công ngóng chờ đêm tối,

như đầy tớ trông đợi lãnh lương.

3Tôi cũng vậy, chỉ được những tháng ngày vô nghĩa,

những đêm dài mệt mỏi chán chường.

4Nằm dài trên giường, tôi nghĩ: ‘Khi nào trời sẽ sáng?’

Nhưng đêm kéo dài mãi, và tôi trằn trọc đến hừng đông.

5Thân tôi phủ đầy bọ giòi và đất bụi.

Da tôi nứt nẻ, ung nhọt chảy mủ.”

Gióp Kêu Khóc Cùng Đức Chúa Trời

6“Ngày của con bay nhanh hơn thoi đưa.

Rồi chấm dứt không một niềm hy vọng.

7Lạy Đức Chúa Trời, xin nhớ đời con chỉ là hơi thở,

và con sẽ không bao giờ còn thấy hạnh phúc nữa.

8Chúa nhìn con bây giờ, nhưng sẽ không bao lâu nữa,

Chúa tìm con, nhưng con sẽ không còn.

9Như mây tan và tiêu mất thể nào,

thì người chết cũng sẽ không trở lại.

10Họ sẽ rời xa nhà mình mãi mãi—

không bao giờ thấy lại.

11Vì thế nên, con sẽ không nín lặng.

Con sẽ kêu lên với cõi lòng đau đớn.

Con sẽ than van trong cay đắng của linh hồn.

12Có phải con là quái vật trong biển,

mà đêm ngày Chúa đặt người giữ canh?

13Con nghĩ: ‘Giường con sẽ an ủi con,

và giấc ngủ sẽ giúp con vơi nhẹ nỗi thương đau,’

14nhưng khi Chúa làm tan vỡ giấc chiêm bao,

và con kinh khiếp trong ác mộng.

15Đến nỗi con thà bị nghẹt thở—

còn hơn kéo lê kiếp sống này.

16Con chán ghét cuộc sống con và không muốn sống nữa.

Xin Chúa để mặc con vì những ngày hiện tại của con như hơi thở.

17Loài người là chi mà Chúa xem quan trọng,

có là gì đâu mà Chúa quá bận tâm?

18Cứ mỗi sáng, Chúa đem tra vấn

thử thách từng phút giây.

19Tại sao Chúa không buông tha con,

ít nhất đủ để con nuốt nước dãi!

20Nếu con phạm tội, thì tội ấy đối với Chúa là gì,

lạy Đấng Quan Phòng của loài người?

Sao Chúa bắt con làm mục tiêu để bắn?

Con là gánh nặng cho Chúa sao?

21Tại sao Chúa không tha thứ tội con

và bỏ qua gian ác của con?

Vì con sắp nằm yên trong cát bụi.

Khi Chúa tìm, con đã không còn.”