Korean Living Bible

신명기 32:1-52

1“하늘이여, 땅이여,

내 말을 들어라!

2내 교훈은 비처럼 내리고

이슬처럼 맺히며

연한 풀밭 위에 내리는 보슬비요

채소에 내리는 단비라네.

3내가 여호와의 이름을 선포하리니

너희는 우리 하나님의

위대하심을 찬양하라!

4그는 반석이시요

그의 일은 완전하며

그가 하는 모든 일이 공정하니

그는 진실하고 정직한 분이시다.

5“이스라엘이 부패하여 악을 행하니

이제 하나님의 자녀가 아니요,

고집스럽고 비뚤어진 민족이구나.

6어리석고 미련한 백성들아,

이것이 여호와께

보답하는 길이냐?

그는 너희 아버지요

창조주가 아니시냐?

그가 너희를

강한 민족으로 세우셨다.

7“지난날을 회상해 보아라!

과거의 모든 역사를

생각해 보아라!

너희 32:7 원문에는 ‘아비’부모들과

나이 많은 어른들에게

물어 보아라!

그들이 너희에게

설명해 줄 것이다.

8하나님이 모든 민족들에게

땅을 나누어 주실 때,

모든 인종을 구분하실 때에,

각 민족들의 경계를 정하셨다.

9여호와께서

이스라엘을 택하셨으니

야곱의 후손이

그의 백성이 되었네.

10“여호와께서 사막 같은 땅에서,

짐승이 울부짖는 광야에서,

그들을 자기 눈동자처럼

보호하고 지켜 주셨으니

11독수리가 그 보금자리를 흔들어

새끼가 떨어지면

날개를 펴서

새끼를 받아 올리듯 하셨네.

12여호와께서 자기 백성을

혼자 인도하셨고

그들을 도와준 다른 신이 없었다.

13“여호와께서 기름진 고원을

그들에게 주셔서

그들이

밭의 농산물을 먹게 하시고

바위에서 꿀을 빨게 하시며

단단한 바위에서

기름을 얻게 하셨다.

14그가 우유와 고기를 주시고

살진 양과 염소와

좋은 밀을 먹게 하시며

맛있는 포도주를 마시게 하셨네.

1532:15 히 ‘여수룬’이스라엘이 살찌고

비대하며 윤택해지자

자기를 창조하신

하나님을 저버리고,

자기들의 반석 되신

구원자를 멸시하였다.

16그들이 이방 신을 섬기므로

여호와께서 질투하시고,

그들이 악을 행하므로

여호와께서 분노하셨다.

17그들이 하나님이 아닌

마귀에게 제사하였으니

그들이 알지 못한 신,

최근에 나타난 신,

그들의 조상들이

두려워하지 않은 신이었다.

18그들은 자기들을 낳은

반석 되신 하나님을 잊어버렸다.

19“여호와께서 이것을 보시고

그들을 미워하셨으니

그의 자녀들이

그를 노하게 하셨음이라.

20여호와께서 이런 말씀을 하셨다.

‘내가 그들을 외면하고

그들의 종말을 지켜 볼 것이니

그들은 악하고

신실하지 못한 백성임이라.

21그들이 신이 아닌 것으로

나를 질투하게 하고,

무가치한 우상으로

나를 분노하게 하였으니

32:21 또는 ‘나도 백성이 되지 아니한 자로’나도 내 백성이 아닌 사람들에게

애정을 주어

그들을 질투하게 하고

어리석은 민족으로

그들을 분노하게 하리라.

22내 분노가 불같이 일어나

32:22 또는 ‘음부’땅 속 깊은 곳까지 태우며

땅에 있는 모든 것을 삼키고

산들의 터를 소멸하리라.

23내가 그들에게

끝없는 재앙을 내리고

그들에게 내 화살을

마구 쏠 것이다.

24내가 그들에게 심한 기근과

무서운 전염병을 보내고

사나운 들짐승과 독사로

그들을 해하리라.

25밖에서는 칼날에 죽고

집 안에서는

겁에 질려 쓰러질 것이니

젊은 남녀와 젖먹이와

백발 노인이 다 멸망하리라.

26내가 그들을 완전히 없애 버려

아무도 그들을

기억하지 못하게 하려고 하였으나

27그들의 원수들이 오해하여

나 여호와가 이렇게 한 것이 아니라

자기들이 내 백성을 멸망시켰다고

자랑하며 우쭐댈까 두렵구나.’

28“이스라엘은

어리석고 지혜가 없는 민족이다.

29그들이 지혜가 있어서

패망할 것을 알고

자기들의 종말이

어떻게 될 것인지 알았더라면!

30그들의 반석 되시는 하나님이

그들을 버리지 않고

여호와께서 그들을

내주지 않는다면

어떻게 한 사람의 적이

천 명을 추격하고

두 사람의 적이

만 명을 도망치게 할 수 있겠는가?

31원수들의 신이

우리 하나님과 같지 않으니

그들도 이 사실을 인정하는구나.

32그들은 소돔과 고모라 사람들처럼

부패하여

32:32 또는 ‘그들의 포도는’그 행위가 쓰고 독한 열매를 맺는

포도나무 같으며,

33독사의 독으로 만든 독주와 같다.

34“ ‘이것이 내 창고에 쌓여

밀봉되어 있지 않은가?

35원수 갚는 것은 나의 일이다.

내가 갚아 주겠다.

환난 날이 가깝고

멸망의 때가 속히 오리라.’

36“여호와께서 자기 백성을

심판하실 것이며

자기 종들이 무력해지고

종이나 자유인이나

남은 자가 없을 때

그들을 불쌍히 여기실 것이다.

37“여호와께서

이런 말씀을 하시리라.

‘그들의 신들이 어디 있으며,

그들이 피난처로 생각하던

반석이 어디 있느냐?

38그들이 제사지낸 기름을 먹고

포도주를 마시던 신들아,

너희는 지금 어디 있느냐?

일어나서 그들을 도와라.

39나만 하나님인 것을

알지 못하느냐?

나 외에는 참된 신이 없다.

내가 죽이기도 하고 살리기도 하며

상하게도 하고 고치기도 하는데

내가 하는 일을

누가 막을 수 있겠는가?

40내가 하늘을 향해 손을 들고

분명히 말하지만

41내가 심판의 칼을 갈아

내 원수들과

나를 미워하는 자에게 복수하리라.

42내 화살이

그들의 피로 물들 것이며

내 칼이 그들을 죽일 것이니

피를 흘릴 자는

피살자와 포로들과 적장들이다.’

43“만민들아,

여호와의 백성과 함께 기뻐하라.

여호와께서

자기 종들의 원수들을 죽이시고

그들에게 보복하여

32:43 또는 ‘자기땅과백성을위하여속죄하시리로다’자기 땅과 백성을

깨끗하게 하시리라.”

44-45모세는 눈의 아들 여호수아와 함께 이 모든 노래를 낭송한 다음에

46백성들에게 이렇게 말하였다. “여러분은 오늘 내가 전한 이 모든 말씀을 마음에 잘 간직하고 여러분의 자녀들에게도 가르쳐 지키게 하십시오.

47이것은 헛된 말이 아니라 바로 여러분의 생명입니다. 여러분이 이 말씀을 지켜야 요단강을 건너가 살 그 땅에서 오래오래 살게 될 것입니다.”

모세의 죽음에 대한 예고

48바로 그 날 여호와께서 모세에게 말씀하셨다.

49“너는 여리고 맞은편 모압 땅에 있는 아바림 산맥의 느보산에 올라가서 내가 이스라엘 백성에게 줄 가나안 땅을 바라보아라.

50너의 형 아론이 호르산에서 죽었던 것처럼 너는 그 산에서 죽게 될 것이다.

51이것은 너희가 진 광야에 있는 가데스의 므리바 샘에서 범죄하여 이스라엘 백성에게 나의 거룩함을 나타내지 않았기 때문이다.

52너는 내가 이스라엘 백성에게 줄 그 땅을 멀리서 바라보기만 하고 들어가지는 못할 것이다.”

Vietnamese Contemporary Bible

Phục Truyền Luật Lệ Ký 32:1-52

1“Hỡi trời, hãy lắng nghe, ta sẽ nói!

Hỡi đất, hãy nghe lời ta nói!

2Lời ta êm nhẹ như sương sa,

có lúc tầm tã như mưa móc.

Nhuần tưới đồng xanh và thảo mộc.

3Ta tung hô Danh Chúa Vĩnh Hằng;

ca tụng công ơn Đức Chúa Trời vĩ đại.

4Chúa là Vầng Đá hiên ngang.

Đường lối Ngài chính là công lý.

Tuyệt đối chính trực và công bằng;

luôn thành tín, không hề nhiễm tội!

5Nhưng Ít-ra-ên phản phúc thình lình;

không tình nghĩa cha con.

Họ là một giống nòi lừa đảo, thông gian.

6Phải chăng đây là cách báo đền ơn Chúa,

hỡi dân tộc khờ khạo, điên cuồng?

Có phải Chúa là Thiên Phụ từ nhân?

Đấng chăn nuôi dưỡng dục, tác thành con dân?

7Thử nhớ lại những ngày dĩ vãng;

suy ngẫm về các thế hệ đã qua.

Thử hỏi xem các bậc trưởng lão.

Họ sẽ ân cần dạy bảo.

8Khi Đấng Tối Cao phân chia lãnh thổ,

phân phối dòng dõi A-đam khắp thế gian,

cho mỗi dân tộc đều hưởng một phần,

thì Ngài căn cứ trên số dân

của cộng đồng con cái Chân Thần.

9Nhưng Chúa là phần của Ít-ra-ên,

vì Gia-cốp thuộc về Ngài.

10Chúa tìm thấy họ trong hoang mạc,

giữa tiếng gào thét của chốn hoang vu;

bảo vệ họ như con ngươi tròng mắt.

11Như phụng hoàng lay động tổ,

bay quanh các con bé bỏng mình,

dang cánh ra hứng đỡ,

rồi cõng đàn con trên cánh.

12Dân ta cũng được Ngài dắt dìu;

chỉ có Chúa, chẳng có thần nào khác.

13Ngài cho họ ở trên đồi cao,

hưởng hoa màu của đất.

Đá lửa bỗng phun dầu,

khe núi tuôn dòng mật.

14Họ được sữa bò, chiên dư dật,

lấy giống chiên, dê đực, dê Ba-san.

Gieo giống lúa mì thượng hạng,

và uống rượu nho thuần chất.

15Nhưng khi Ít-ra-ên32:15 Nt Jeshurun (một tên của Ít-ra-ên trong văn thơ) vừa mập béo,

liền từ bỏ Đức Chúa Trời, là Đấng Sáng Tạo,

coi rẻ Vầng Đá cứu chuộc họ.

16Họ cúng thờ thần tượng xa lạ khiến Ngài ghen tức,

làm những việc ghê tởm để chọc giận Ngài.

17Họ dâng lễ vật cho quỷ

chứ không thờ Đức Chúa Trời,

cúng tế các thần xa lạ

họ và tổ tiên chưa từng biết.

18Họ không chú tâm đến Vầng Đá sáng tạo;

lãng quên Đức Chúa Trời sinh thành họ.

19Thấy thế, Chúa Hằng Hữu buộc lòng ghét bỏ.

Vì con cái Chúa dám khiêu khích Ngài.

20Chúa phán: ‘Ta sẽ lánh mặt;

để xem cuối cùng họ ra sao!

Họ chỉ là một dòng giống bất trung gian tà.

21Họ làm Ta gớm ghét các tượng họ thờ,

dù đó chỉ là tượng vô dụng, vô tri,

chứ chẳng phải là thần.

Ta sẽ làm cho họ ganh với nhiều dân;

làm cho họ tị hiềm những Dân Ngoại.

22Vì lửa giận Ta bốc cháy

và thiêu đốt Âm Phủ đến tận đáy.

Đốt đất và hoa mầu ruộng đất,

thiêu rụi cả nền tảng núi non.

23Tai họa sẽ chồng chất,

Ta bắn tên trúng vào người họ.

24Họ sẽ bị tiêu hao vì đói khát,

thiêu nuốt vì nhiệt, và bệnh dịch độc địa.

Ta sẽ sai thú dữ cắn xé họ,

cùng với các loài rắn rít đầy nọc độc.

25Bên ngoài, rừng gươm giáo vây quanh,

bên trong, nhung nhúc “kinh hoàng trùng,”

già trẻ lớn bé đều tiêu vong.

26Ta định phân tán họ đến các nơi xa,32:26 Nt đập tan

và xóa sạch tàn tích dân này.

27Thế nhưng, Ta nghĩ rằng

kẻ thù sẽ hiểu lầm, tự phụ:

“Ta đánh Ít-ra-ên tan tành.

Chứ Chúa có giúp gì cho họ đâu!”’

28Ít-ra-ên là một dân

có óc lại ngu đần, thiếu hiểu biết.

29Ước gì họ khôn ngoan!

Ý thức được cuối cùng họ sẽ ra sao!

30Vì sao một người đuổi nghìn người chạy trốn?

Hai tên địch đuổi nổi mười nghìn lính Ít-ra-ên?

Vì Vầng Đá đã bán họ, Chúa lìa bỏ họ.

31Nhưng hòn đá của kẻ thù đâu sánh nổi

với Vầng Đá của chúng ta,

chính kẻ thù cũng phải nhìn nhận.

32Quân thù trồng các loại nho

trong vườn Sô-đôm với cánh đồng Gô-mô-rơ.

Nhưng sinh toàn trái nho độc, chua, và đắng.

33Rượu nho của họ là nọc độc rắn.

34Chúa Hằng Hữu phán: ‘Ta đã thu thập và tồn trữ

toàn dân như châu báu trong kho tàng.

35Báo ứng là việc của Ta;

Ta sẽ làm cho kẻ thù trượt ngã.

Vì tai họa ào đến, diệt họ trong nháy mắt.’

36Chúa sẽ xét xử dân Ngài cách công minh,

xót thương tôi trai tớ gái mình

khi thấy năng lực họ tàn tắt,

người tự do lẫn nô lệ.

37Ngài phán: ‘Các thần họ đâu rồi?

Các vầng đá họ ẩn thân đâu?

38Thần được họ cúng tế rượu, mỡ,

bây giờ đã ở đâu?

Kêu chúng dậy giúp đỡ ngươi!

Và bảo bọc các ngươi đi!

39Chỉ có một mình Ta là Chân Thần.

Ta giết và truyền cho sự sống,

gây thương tích, rồi chữa lành;

chẳng quyền lực nào của trần gian

giải thoát nổi người nào khỏi tay Ta!

40Ta đưa tay lên thề:

“Thật như Ta Hằng Sống,

41Ta sẽ mài gươm sáng loáng,

tay Ta cầm cán cân công lý,

xét xử công minh, đền báo lại,

báo ứng những người thù ghét Ta.

42Mũi tên Ta say máu kẻ gian tà,

lưỡi gươm Ta nghiến nghiền xương thịt—

đẫm máu những người bị giết,

gom thủ cấp tướng lãnh địch quân.”’

43Này dân các nước thế gian!

Hãy cùng dân Chúa hân hoan ca mừng,

dù tiêu diệt32:43 Nt báo thù địch tàn hung,

Chúa thương xót mãi dân cùng nước ta.”

44Môi-se và Giô-suê, con của Nun, đọc lại bài ca cho toàn dân nghe.

45Sau khi Môi-se đọc xong, 46ông căn dặn thêm: “Phải cố tâm ghi nhớ mọi điều tôi truyền lại cho anh em hôm nay, để rồi truyền lại cho con cháu mình. 47Vì các luật lệ này không phải là những lời nhảm nhí mà là nguồn sống của anh em. Tuân hành các luật lệ này, anh em mới được sống lâu dài trên đất hứa, đất nước bên kia Sông Giô-đan mà anh em sắp chiếm hữu.”

Báo Trước Môi-se Qua Đời

48Cùng ngày hôm ấy, Chúa Hằng Hữu phán bảo Môi-se: 49“Hãy lên Núi Nê-bô thuộc dãy A-ra-rim trong đất Mô-áp, đối diện Giê-ri-cô để xem đất Ca-na-an là đất Ta cho Ít-ra-ên. 50Con sẽ qua đời trên núi ấy, được về cùng các tổ tiên, như A-rôn đã qua đời trên Núi Hô-rơ. 51Vì con đã không tôn kính Ta trước mặt người Ít-ra-ên, tại suối nước Mê-ri-ba, vùng Ca-đe trong hoang mạc Xin, 52nên con không được vào đất Ta cho Ít-ra-ên, nhưng chỉ được nhìn đất ấy từ xa.”